Bạn chọn cho mình cổng game bài nào?

Ngày em và anh làm hồ sơ  để vào đại học, chúng ta đã giận nhau. Anh rất thích học game bài 23zdo anh thích sự yên bình, nên đã chọn ngược đường để về với Huế. Em thì lại khác, em muốn học kinh tế, em không thể nào chịu được sự cô đơn và buồn tẻ, nên em chọn Hà Nội làm điểm dừng chân. Chúng ta cũng đã có sự lựa chọn cho tương lai, đó là hai con đường ngược hướng nhau hun hút. Và ở trong đóai cũng chơi game mau binh đã chẳng có chỗ cho tình yêu.

Anh rất buồn, còn em thì lại rất giận. Em đã chẳng thèm nói chuyện, cũng chẳng thèm nhìn anh. Cái suy nghĩ “chẳng là gì của nhau để có quyền giận dỗi” lại càng làm em thấy thích chơi tá lả bức bí muốn nổ tung, có một cái gì đó cay cay ở  nơi khóe mi, và  nghèn nghẹn nơi lồng ngực… Anh không một lời giải thích, vì thật ra cũng chẳng có gì để giải thích. Cả anh và em, chúng ta đều hiểu, con đường ở phía trước thật sự còn rất dài và cũng còn nhiều khó khăn, chúng ta vào những giây phút đó, sự lựa chọn đó không chỉ chơi sâm dành riêng cho chúng ta mà còn dành cho rất nhiều người. Đáng tiếc, lại không thể là dành cho nhau…

chơi game bài đổi thưởng

Cả một tuần hôm đó, anh rất buồn và trầm lặng hẳn xuống.  Anh chính là mẫu người mà tất cả những cảm xúc, dù vui hay buồn hờn giận, tất cả đều giằng xé trong im lặng. Buồn anh cũng im lặng với cách chơi liêng của riêng anh, đau đớn thì anh cũng im lặng, dằn vặt cũng là dằn vặt trong im lặng. Em chỉ trách mình sao quá hiểu anh, đến nỗi mỗi lần chỉ cần nhìn vào đáy mắt của anh, em cũng đã chẳng cần nghe thêm điều gì cả cũng đã hiểu quá nhiều.

Bạn chọn cho mình cổng game bài nào?

Chiều hôm đó, em và anh là hai người cuối cùng ở lại, chúng ta lạc lõng giữa cơn mưa như trút nước  ở ngoài sân trường. Chỉ còn cả hai, nhưng mà em cũng chẳng chịu đánh xóc đĩa online nhìn anh lấy một lần, mắt vẫn cứ đam chiêu vào cơn mưa thổn thức ở bên cửa lớp. Anh đã đến bên em và cho em nghe một bản nhạc từ chiếc máy nghe nhạc cũ sờn mà anh vẫn hay để trong túi áo. Và anh đã nói với em, rằng nếu trái tim của chúng ta cùng hướng về một điểm, chúng ta sẽ lại tìm về bên nhau. Anh sẽ chờ tới ngày đó…

Vậy mà anh cũng đã chẳng còn trở về bên em nữa. Thời gian quả thật đó là một thử thách đầy nghiệt ngã. Vào đại học, chúng ta cách xa nhau, không chỉ là môi trường sòng bài 23zdo mới mà còn có cả  những vui buồn mới. Những lá thư cũng vắng dần, những câu chuyện dài miên man rồi cũng đến lúc dừng. Những thứ cứ tưởng chừng như là vĩnh cửu, hóa ra cũng chỉ giống như gió thoảng mây trôi. Những thương yêu thì vẫn còn đó, nhưng đã nhạt màu đi quá nhiều. Anh cũng vẫn còn ở đó, nhưng cũng đã chẳng còn như trước..

 

Leave a Reply