Người ta vẫn thường bảo phải buông tay đánh bài sâm

Người ta vẫn thường bảo phải buông tay mới mất nhau. Có khi nào tay chúng ta nắm chặt tay mà vẫn lạc mất nhau?
Em-một con bé vô tư vô lo. Yêu anh bằng tất cả sự ngây ngô, vụng dại và ngốc nghếch của mối tình đầu. Anh chín chắn và trưởng thành, em thì trẻ con và ương bướng, chúng ta ngay từ khi bắt đầu thực sự đã quá khác biệt. Nhưng chẳng phải nam châm trái dấu thì mới hút nhau, phải không anh?
Em từng khẳng định rằng “Nếu yêu anh là sai thì em cũng chẳng cần đúng”. Anh biết tại sao không? Vì với em, anh thực sự là một người đặc biệt… Anh không thích mưa nhưng vẫn cầm ô đến đón em khi tan trường. Anh không thích trời lạnh nhưng vẫn cùng em ra đường vào mùa đông…Anh không phải là người duy nhất yêu em nhưng là

Người ta vẫn thường bảo phải buông tay đánh bài sâm

người duy nhất mà em yêu. Chắc có lẽ không ai khác ngoài anh có thể “chịu đựng” mà mỉm cười trước cái tính cách khác người của em. Anh nói đúng. Em trẻ con, em cũng cứng đầu, thậm chí là lì lợm… Tất cả điều anh nói đều đúng. Nhưng anh à…Em là đứa cứng đầu nhưng không hẳn đã mạnh mẽ. Trong lòng em cũng có lúc chông chênh. Cũng có lúc em cần lắm một bờ vai đủ rộng, đủ vững chãi ở bên cạnh, một vòng tay khi em lạnh. Chỉ là em cứng đầu nên dặn lòng mà nói với anh em vẫn ổn.
Em tuy trẻ con nhưng cuộc sống của em không phải khi nào cũng ổn để em có thể luôn cười đùa vô tư như một đứa bé. Chỉ là dù có muốn thì suy nghĩ và hành động của em cũng chẳng thể nào lớn nổi. Và em lì lợm nhưng em vẫn biết việc gì nên làm và việc gì nên dừng lại không. Chỉ là quay về lúc ban đầu, vì em “cứng đầu” nên chỉ muốn làm những thứ mình thích. Em- về cơ bản là không như những gì anh vẫn nghĩ! Em không phải là không thể chờ đợi nhưng thật khó khăn khi em không biết mình phải đợi chờ đến bao giờ. Từ bé em chẳng mấy khi hy vọng vào điều gì vì cảm giác thất vọng với em thực sự nó vô cùng đáng ghét. Vậy mà anh lại bắt em chờ đợi trong hy vọng để rồi giờ đây em phải một mình lẻ loi, đơn độc trong chính suy nghĩ của mình.


Em tự hỏi: “Đã bao giờ anh sợ mất em hay chưa?” Đã có khi nào anh cảm thấy bất an khi có chuyện gì xảy ra với em? Anh có cảm thấy nhớ em khi mỗi nhắn tin mà em không trả lời? Đã bao giờ anh sợ con bé bướng bỉnh như em một ngày nào đó buông lời chia tay với anh? Chẳng phải em ích kỉ khi chỉ nghĩ đến cảm giác của riêng mình mà em nghĩ về anh và em. Người ta nói trong tình yêu nếu có lúc mặn nồng thì cũng có lúc nhạt đến không nói thành lời. Trong cuộc sống, không phải mọi thứ luôn tuân theo những gì mà mình mong muốn. Em biết mình phải học cách chấp nhận sự thật nhưng lần này thực sự quá khó khăn với em. Anh biết điều đó mà vẫn làm thế à.? Đừng nói với em anh không biết phải làm gì lúc này cả. Không biết thì hãy hỏi em đây này. Chứ đừng cứ suốt ngày buông lời xin lỗi em như thế. Anh có thể ngừng việc đó lại được rồi. Vì thực tế, em không có lỗi thì làm sao cho anh được mà anh xin đây.?
Nếu sợ mất em thì anh đừng bao giờ làm như thế nữa nhé! Anh… một lần nữa, hãy hứa với em, được không.?

Leave a Reply