Tinh thần quyết đoán khi chơi game slot machine ăn tiền thật

Có lẽ vì thiếu thốn tình cảm nên nó không màng đến game slot machine, thiếu thốn cái thứ người ta gọi là hạnh phúc trọn vẹn của 1 gia đình mà hôm đó em viết 1 lá thư gửi cho bố , người bố đã bỏ hai mẹ con em sống vất vả 1 mình trong tám năm trời. Cho đến giờ em vẫn nhớ nội dung của nó, em nhớ cả mẹ em khi biết em gửi lá thư đó cho bố, mẹ chỉ khóc rồi mẹ cất lá thư đó kỹ lắm. Nhờ lá thư đó bố về bên mẹ con em khi em 9 tuổi.

2 mẹ con dọn đồ ra ở với bố 1 căn nhà chỉ đủ kê 1 cái giường và 1 cái tivi đen trắng bằng 1/4 nhà mẹ con em đang ở. Không hàng xóm nên không chơi tài xỉu ăn tiền được, không bạn bè, không gì cả lối đi thì bẩn ghê gớm thế mà em lại thấy vui ,vui vì từ giờ em đã hãnh diện vì em có Bố. Bố thương em lắm hay mắng nhưng toàn mắng đúng có 2 lần bị bố đánh mà khiến em nhớ mãi. Gia đình nhỏ nhưng vui và ngập tràn tiếng cười. Bố chiều con gái bố ghê gớm. Rồi nhà em xây nhà mới ,em vui thế như Tết.

Tinh thần quyết đoán khi chơi game slot machine ăn tiền thật

Tinh thần quyết đoán khi chơi game slot machine ăn tiền thật

Lên nhà mới cái tết năm đấy nó cũng làm xáo trộn gia đình em khi biết bố mắc bệnh Ung thư Gan giai đoạn cuối. Em còn ngây dại chả hiểu nó là bệnh gì chỉ biết nó rất nguy hiểm. 1 năm bố bệnh là 1 năm mệt mỏi với gia đình em. Nhà dấu bệnh không cho bố biết vì thế mà bố vô tư lắm. Càng ngày càng nhiều người chơi game cao thấp bệnh càng trầm trọng càng thấy thương bố hơn bố khó tính hơn nhiều làm em thấy ghét bố lắm. Tất cả mọi thứ bố dùng đều đượ đánh dấu vì bệnh này lây mà. Em và mẹ làm gì cũng phải nhẹ nhàng cả tháng trời không được mở tivi, không được nói to . Bố bệnh nhưng chưa bao giờ bố kêu đau rồi đêm hôm đó mẹ quyết định nói cho bố biết bệnh bố suy sụp hẳn.

Ngày bố nhập viện hút dịch em vẫn vô tư đi chơi cười vui vẻ khi chơi game kẹo ngọt vì em còn bé năm đấy mới 14 tuổi. Tối đó mẹ sang với bố em ở nhà 1mình lúc mẹ về mẹ đưa điện thoại cho em nói Bố cứ bắt mẹ cầm về. Sau đó hai ngày bố mất,em và mẹ khóc lắm. Cho tới bây giờ nhớ bố,em cũng chỉ lặng lẽ khóc rồi nhìn mẹ cứ lầm lũi một mình lại thấy thương mẹ thật nhiều.

 

Leave a Reply