Tôi đánh bài ăn tiền trên mạng nên lại lo sợ

Cứ đến kì họp phụ huynh, tôi  đánh bài ăn tiền trên mạng nên lại lo sợ, dù cho tôi thuộc hàng học giỏi nhất khối. Đó là vì mỗi khi tôi mang giấy mời họp về nhà, bố tôi lại vui vẻ giành đi họp dù cho hôm sau có chuyến chạy xe dài. Ngày tôi vào lớp mười, tôi đỗ trường chuyên, phụ huynh đến họp cùng  ban giám hiệu nhà trường, bạn bè nhìn bố tôi với ánh mắt khác lạ. Lúc ấy, bố mặc chiếc áo sơ mi cũ đã bạc màu cùng chiếc quần sơmi lấm dầu mỡ, ngồi giữa những phụ huynh ăn mặc lịch lãm, trông bố tôi thật…

anh-lan-33-87

Hôm sau, tôi  đánh bài ăn tiền rồi vào lớp với một tâm trạng căng thẳng. Khi tôi đi ngang qua một nhóm bạn, những câu chuyện ồn ào của họ bỗng nhiên im bặt. Tôi đã nghĩ, có lẽ họ bàn tán về buổi họp ngày hôm qua, về hình ảnh cũ kĩ của bố tôi với những câu hỏi thẳng thừng với Ban giám hiệu. Thỉnh thoảng, vẫn có những cô bạn ngồi tụ tập, liếc về phía tôi thì thầm to nhỏ. Có lẽ họ đang bàn tán về sự khác biệt giữa hình ảnh một lớp phó sáng sủa, năng nổ với một người bố như thế. Và kể từ đó, trong những câu chuyện với bạn bè, tôi luôn lảng tránh khi nhắc tới bố của mình.

Tôi  đánh bài ăn tiền trên mạng nên lại lo sợ

Cứ như thế, cho đến khi tôi thi đỗ đại học, bố vui sướng nhất định hủy chuyến đánh bài ăn tiền tài khoản điện thoại ngày mai để lên Hà Nội nhập học với tôi. Tôi mím môi, nuốt nước bọt nhìn qua mẹ: “Mai mẹ mua cho bố một bộ quần áo mới nhé”. Bố  tôi đã sững người khi nghe câu nói ấy, bố hỏi lại tôi: “Bố làm con xấu hổ với bạn bè à?” rồi loạng choạng dắt xe ra khỏi nhà…

anh-lan-33-88

Mẹ nhìn tôi rồi gọi tôi vào phòng, mở ngăn tủ và đưa cho tôi một xấp tiền bọc kĩ mấy lớp áo và nói: “ Mẹ nói mua quần áo nhưng bố không chịu. Bố nói phải tiết kiệm tiền mua máy tính cho con lên học đại học…” Và cả những lần bố con đi họp, mẹ đều được nghe con bé Hạnh khen bố con phát biểu hay lắm… Tôi òa khóc. Tại sao tôi có thể nghĩ về bố như thế. Chưa bao giờ tôi  đánh bài ăn thẻ điện thoại và thấy mình bất hiếu đến vậy. Đợi bố đến tận khuya, ôi giận mình đã làm cho người thân yêu nhất tổn thương. Bố tôi trở về trong tình trạng say khướt, nhưng vẫn nhận ra tôi, tôi dìu bố vào nhà và kẹp mẩu giấy xin lỗi trên bàn của bố mẹ.

Leave a Reply